[Hợp ý] Chương 51

Chương 51:

e8f32beb5b2e4acf87382799e1458d2c

Thanh âm đột ngột càng nổi bật giữa không gian yên tĩnh. Trong phòng họp, mọi người đồng loạt quay sang nhìn Đỗ Yến Lễ.

Lồng ngực Đỗ Yến Lễ phập phồng, anh sững sờ vài giây rồi nói với mọi người: “Phiền giám đốc Ngô tiếp tục buổi họp giúp tôi. Tôi có chuyện phải đi gấp, thành thật xin lỗi mọi người.”

Dứt lời, anh đẩy chiếc ghế sau lưng và ra khỏi phòng, bước chân gấp gáp thể hiện sự thảng thốt khác hẳn bình thường. Mọi người im lặng dõi theo bóng lưng Đỗ Yến Lễ, mãi đến khi anh hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt bọn họ, phòng họp chợt nhộn nhịp hẳn lên.

Tết đến nơi rồi, họp hành gì đó không quan trọng, quan trọng là tám chuyện giám đốc Đỗ thất thố kia kìa!

Phòng họp đã ở sau lưng, tiếng ồn không truyền đến tai Đỗ Yến Lễ. Vừa bước ra ngoài, Đỗ Yến Lễ nhanh chóng hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”

Thư ký vội vàng đưa điện thoại cho Đỗ Yến Lễ. Đỗ Yến Lễ nhìn lướt qua trang báo, ánh mắt lập tức dừng ở hình ảnh đăng kèm.

Trên mặt đất màu xám của bãi đậu xe có một vũng máu đỏ, nhìn mà giật mình.

Khoảnh khắc đó, trí óc anh nháy mắt trống rỗng, chỉ còn lại một khoảng không đặc quánh. Tư duy nhạy bén dường như bị tước đoạt, bỏ quên thể xác vẫn sững sờ ở đây, bàng hoàng luống cuống, không biết làm thế nào cho phải.

Nhưng cũng ngay lúc ấy, một tiếng quát vang lên trong đầu anh.

“Dẫn Sanh đang chờ mày!”

Dẫn Sanh đang chờ anh.

Đỗ Yến Lễ đột nhiên giật mình, bừng tỉnh khỏi cơn khủng hoảng.

Sau khi hoàn hồn, anh chợt phát hiện một chuyện, nở nụ cười tự giễu: Không ngờ thứ giúp anh tỉnh táo đến giờ lại chẳng phải lý trí và sự bình tĩnh thường ngày, mà là tình cảm của anh dành cho Đan Dẫn Sanh.

Điện thoại của cô thư ký lại réo vang, cô nói vài câu với người bên kia, sau đó đưa điện thoại ra xa, vội vàng báo cáo với Đỗ Yến Lễ bằng giọng run run: “Giám đốc Đỗ, cảnh sát báo rằng trước mắt họ đã hỏi cung xong. Hung thủ thú nhận mình là fan của một minh tinh, do nghi ngờ MUSES chơi quy tắc ngầm chọn phát ngôn viên nên mai phục bên đường, tấn công giám đốc Đan…”

Đỗ Yến Lễ siết chặt nắm tay, cố gắng bình tĩnh.

Dù ban nãy thư ký đã nói không liên lạc với Đan Dẫn San được, anh vẫn lấy điện thoại ra thử gọi, vừa ấn số 9, danh bạ đã tự động hiển thị.

Qua giây lát, giọng nữ cứng nhắc nhanh chóng vang lên ở đầu dây bên kia: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận hoặc tắt máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau. Sorry…”

Đỗ Yến Lễ cúp điện thoại, hỏi lại cô thư ký: “Cô đã liên lạc với những người khác ở MUSES chưa? Hứa Á có tin gì không?”

Thư ký vội vã trả lời: “Lúc nãy tôi gọi cho MUSES và Hứa Á rồi, bên đó cũng đang sứt đầu mẻ trán. Vẫn chưa xác định cụ thể là ai bị thương, chỉ biết họ đã được đưa vào bệnh viện thôi, giờ Hứa Á đang qua đó…”

Chuông điện thoại lần thứ ba vang lên, cắt ngang lời thư ký. Cô liếc nhìn màn hình rồi vui mừng nói: “Hứa Á gọi lại cho tôi rồi!”

Cô nàng nhanh chóng nghe máy: “Alo? Hứa Á, cô đang ở bệnh viện hả? Tình hình hiện tại thế nào…”

Đỗ Yến Lễ dừng bước. Anh nhìn chằm chằm cô gái, trái tim như bị một sợi thừng thô ráp siết chặt giày vò, khiến anh căng thẳng, kinh hoảng, thậm chí có chút run rẩy. Tất cả đều đang dâng tràn, khiến người ta nóng nảy sốt ruột.

Đỗ Yến Lễ cau mày, đưa tay ấn ngực, muốn đè nén hết thảy những cảm xúc đó xuống.

Giọng nói của cô thư ký đột nhiên cất cao, không giấu được sự mừng rỡ: “Cô nói sao? Giám đốc Đan không ở bệnh viện?! Nói cách khác, lúc xảy ra chuyện ngài ấy không có mặt ở hiện trường!”

Thượng đế đột nhiên gõ chuông ân xá. Âm thanh vang dội, nắng hạn gặp mưa rào.

Chỗ đau không thuốc mà khỏi, sau khi thả lòng, Đỗ Yến Lễ bắt đầu suy nghĩ.

Kết quả xấu nhất bị loại bỏ. Vấn đề tiếp theo là tại sao điện thoại của Đan Dẫn Sanh lại tắt máy ngay lúc này? Bây giờ em ấy đang ở đâu?

Đan Dẫn Sanh không ở văn phòng, MUSES đã xác nhận.

Đan Dẫn Sanh hẳn cũng không ở bên ngoài. Trừ phi xảy ra bất trắc, bằng không em ấy sẽ không tắt máy, dù có tắt cũng sẽ mở lại trong thời gian ngắn nhất.

Loại trừ hai khả năng trên, có lẽ Đan Dẫn Sanh đang… ở nhà mình?

“Tôi phải đi.” Đỗ Yến Lễ đột nhiên nói với cô thư ký, “Tôi đi tìm Đan Dẫn Sanh trước.”

“Cái gì? Khoan đã giám đốc, chúng ta không biết hiện giờ giám đốc Đan đang ở đâu, chi bằng chờ Hứa Á…”

Đỗ Yến Lễ bước nhanh về phía trước.

Cảm giác như có sâu bọ đang gặm cắn vặn vẹo trong xương tủy anh, lòng dạ như lửa đốt.

Trên đời luôn có vài chuyện không thể chờ đợi, không thể hoãn lại. Nó quan trọng đến nỗi một khi nhận ra, người ta sẽ lập tức dấn thân vào đó, chừng nào chưa hoàn thành thì chừng ấy chưa buông bỏ.

Con đường dài dằng dặc, trống ngực đập dồn dập.

Đỗ Yến Lễ lái thẳng đến trước cổng biệt thự của Đan Dẫn Sanh. Anh chỉ muốn đến nơi nhanh chóng, những thứ khác trên đường mờ ảo như một giấc mộng, lướt qua rồi biến mất trong chớp mắt.

Người đàn ông dừng xe, bước nhanh xuống.

Vừa đến trước khu vườn, Đỗ Yến Lễ chợt thấy một bóng người đang lén lút chui qua bụi hoa và tán cây liễu.

Mặt trời lúc đó chênh chếch, nắng vàng rọi xuống, bao bọc lấy người nọ.

Khi người nọ bước ra, ánh sáng dường như cũng di chuyển theo. Khi người nọ nhìn về phía Đỗ Yến Lễ, ánh sáng dường như cũng chiếu về phía anh.

Sau đó, người nọ gọi một tiếng, ánh sáng ấy bỗng chốc chói lọi

Hắn lao vào vòng tay của Đỗ Yến Lễ, khiến ánh sáng cô đọng lại trong lòng anh.

Đan Dẫn Sanh: “Yến Lễ?”

Đỗ Yến Lễ ôm lấy ánh sáng ấy, thế giới huyền ảo lại trở nên chân thực.

Thế giới chân thực đang ở trong tay anh, đang ở trong ngực anh.

Anh đáp: “Ơi.”

Sau khi trả lời, Đỗ Yến Lễ lùi lại một bước, kiểm tra Đan Dẫn Sanh.

Tốc độ chạy từ vườn hoa ra rất nhanh, quần áo chỉnh tề, không hề có vẻ bị thương.

Trái tim treo lơ lửng vừa hạ xuống, Đỗ Yến Lễ đột nhiên nhìn thấy cửa sổ phòng ở tầng hai phía sau mở toang, mấy tấm ga trải giường buộc thành một sợi dây dài, thả từ cửa sổ xuống mặt đất.

Nhìn thấy cảnh ấy, mấy lời muốn nói nháy mắt bị nuốt xuống, anh hít sâu một hơi, nghiêm khắc chất vấn Đan Dẫn Sanh: “Sao cửa sổ lại có ga trải giường? Em leo từ trên đó xuống à?”

Đan Dẫn Sanh: “Hic, thì em định thế, nhưng mà…”

Đỗ Yến Lễ kiềm nén lửa giận: “Nhưng mà sao?”

Đan Dẫn Sanh thành thật khai báo: “Nhưng mà sau khi làm xong, em nhìn một hồi thấy ớn quá nên đi cầu thang xuống.”

Đỗ Yến Lễ: “…”

Lửa giận tắt ngúm, lo lắng cũng biến mất.

Anh một lời khó nói hết nhìn Đan Dẫn Sanh, lần thứ một trăm lẻmot65 muốn bổ đầu hắn ra, xem cấu tạo não bên trong thế nào.

Một tiếng thét kinh hãi chợt vang lên.

“Sanh Sanh biến mất rồi, trên cửa sổ có ga trải giường!”

Có âm thanh bước chân hỗn loạn, sau đó, ba cái đầu tranh nhau thò ra từ cửa sổ lầu hai, vừa liếc một cái đã thấy Đỗ Yến Lễ và Đan Dẫn Sanh đang đứng đó.

Người trên lầu nhìn người dưới lầu, người dưới lầu cũng nhìn người trên lầu.

Một phút sau, không khí vẫn lúng túng như cũ, Đỗ Yến Lễ đành lên tiếng trước, phá tan sự tĩnh lặng: “Con chào ông Đan và hai cô chú, lần đầu gặp mặt, con là Đỗ Yến Lễ. Dẫn Sanh ra đây đón con, chúng con sẽ vào ngay.”

Dứt lời, Đỗ Yến Lễ thong dong đưa Đan Dẫn Sanh vòng qua vườn hoa đến cửa chính, ấn chuông, chờ người bên trong mở cửa liền thoải mái bước vào, giống như một vị khách quý an ổn ngồi trên ghế sa lon.

Đỗ Yến Lễ rất biết cách kiểm soát tình hình, chủ động giải thích: “Con vừa biết tin ban lãnh đạo của MUSES bị kẻ xấu tấn công, con lo cho Đan Dẫn Sanh nên tới thăm em ấy một chút. Dẫn Sanh không sao thì con cũng yên tâm.”

Ông Đan vẫn chưa hoàn hồn lại, vô thức đáp: “Yến Yến khách sáo quá, ta cũng biết chuyện lãnh đạo MUSES bị tấn công. Chú dì của con vừa định đến công ty xem, nhưng không ngờ Sanh Sanh lại…”

Đỗ Yến Lễ: “Thật ra con có chuyện muốn nói với ông.”

Xong, người bị hại đến tìm ta tính sổ!

Ông Đan giật bắn mình, da đầu tê rần.

Ông nhìn Đỗ Yến Lễ, lại nhìn Đan Dẫn Sanh đang bị ba mẹ sạc cho một trận, kiên trì trả lời: “Con nói, con cứ nói đi, con muốn gì ta cũng chiều hết!”

Đỗ Yến Lễ khẽ mỉm cười: “Ông Đan, con thích Dẫn Sanh, hi vọng ông có thể đồng ý cho hai chúng con quen nhau.”

Ông Đan buồn bã ỉu xìu: “Được, không thành vấn đề, ta đồng… Khoan đã! Con vừa nói cái gì?!”

Đến nửa chừng, ông cụ đột nhiên phản ứng.

Sau đó phòng khách lại chìm trong câm lặng. Từ ông Đan đến ba Đan mẹ Đan, tất cả đều trợn mắt há mồm nhìn Đỗ Yến Lễ, hoàn toàn ngây dại.

Chỉ có Đan Dẫn Sanh vốn đang vắt chéo chân nghe chửi thì hắng giọng, đè nén vui mừng trong lòng, yên lặng nhích về phía Đỗ Yến Lễ.

Đỗ Yến Lễ vô cùng nhuần nhuyễn lặp lại: “Con thích Dẫn Sanh, hi vọng ông đồng ý cho chúng con quen nhau.”

Ông Đan đã loạn cả lên: “Khoan đã, cái gì, không phải con… Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Không phải con bị nó ép buộc hả?!”

Đỗ Yến Lễ khó hiểu: “Sao ông lại nghĩ thế?”

Ông Đan: “Thì tại hợp đồng…”

Đan Dẫn Sanh: “!!!” Mịa nó!

Hắn vội vàng cắt ngang: “Ý ông là, dù nhìn ngang nhìn dọc kiểu gì thì em cũng không xứng với anh, nên ông không tin nổi.”

Đỗ Yến Lễ liếc Đan Dẫn Sanh, lại quay sang ông Đan. Anh định hỏi chuyện gì nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ nói: “Sanh Sanh dễ thương lắm, con thích em ấy. Đối với con em ấy là độc nhất vô nhị, con đã chuẩn bị tinh thần để ở bên em ấy cả đời.”

Trong lúc nói chuyện, Đỗ Yến Lễ vẫn luôn mỉm cười, nụ cười không sâu nhưng theo cử động của khuôn miệng thì lại rất chân thành. Niềm vui của anh xuất phát từ trái tim, dễ dàng cảm hóa người khác.

Ông Đan cũng bị ảnh hưởng, nhưng ông vẫn không thể tin nổi: “Con nghiêm túc hả?”

Đỗ Yến Lễ thu lại nụ cười, trả lời: “Đương nhiên ạ, con vô cùng nghiêm túc, đây là cam kết cả đời này của con.”

Khi người nọ không cười, cảm giác dịu dàng ấy lại biến mất, không khí nghiêm túc lại dâng lên, ông Đan đột nhiên cảm thấy mình đang trò chuyện với chuyên gia đàm phán.

Ông hít sâu một hơi, nghĩ thầm Đỗ Yến Lễ quả là cháu trai của lão Đỗ, lúc nghiêm mặt nhìn đáng sợ y chang nhau.

Ông cụ còn chưa biết phải nói thế nào, Đan Dẫn Sanh ngồi cạnh Đỗ Yến Lễ thì hớn hở lắm. Hắn không quan tâm người nhà đang có mặt, trực tiếp thơm lên má Đỗ Yến Lễ, vô cùng phấn khởi nói: “Yến Yến, thích anh quá đi mất!”

Đỗ Yến Lễ nở nụ cười.

Không khí vừa nghiêm túc được một tí đã tan biến.

Ông Đan: “…”

Ba mẹ Đan: “…”

Mọi người câm nín. Chuyện đã đến nước này, con trai sắp bay luôn rồi, còn sao trăng gì nữa…

Ông Đan: “Thế ông nội con…”

Đỗ Yến Lễ: “Con sẽ đích thân nói chuyện này với ông nội, ông Đan đừng lo, ông nội con cũng rất quý Dẫn Sanh.”

Lòng ông cụ không hiểu sao khẽ nhói một cái, nhưng thật ra ông cảm thấy vui vẻ một cách kỳ lạ.

Không so thì thôi chứ một khi đã so là sợ liền, cân nhắc đến sự khác biệt giữa đám minh tinh và Đỗ Yến Lễ… Sanh Sanh nhà ta đỉnh ghê, không ngờ lại lừa được một thanh niên ưu tú như thế về nhà!

Vừa nghĩ vậy, ông Đan đã thoải mái hẳn, ông hắng giọng, giả đò xuống nước: “Vậy thì tốt…”

10 phút sau, Đỗ Yến Lễ và Đan Dẫn Sanh thuận lợi rời khỏi biệt thự. Lúc bước chân qua cửa, Đan Dẫn Sanh vẫn như đang nằm mơ: “Đơn giản thế thôi mà ông nội em đã chịu thả bọn mình đi?”

Đỗ Yến Lễ: “Có gì ngạc nhiên đâu, ông nội tôi cũng vậy thôi.”

Đan Dẫn Sanh: “Yến Lễ, em có một ý nghĩ đáng sợ.”

“Cái gì?”

“Nói không chừng hồi đó bệnh viện trao nhầm rồi, em là con nhà họ Đỗ còn anh là con nhà họ Đan, cho nên ông nội em mới thương anh như vậy, ông nội anh cũng đối xử với em rất tốt…”

“…”

“Khụ khụ!”

Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng ho khan, ông Đan đứng ở cửa tế nhị nhắc nhở, hai đứa còn chưa ra khỏi phạm vi quan sát của ta đâu nhé!

Đan Dẫn Sanh nhất thời im như thóc. Hắn yên lặng kéo tay Đỗ Yến Lễ, cùng Đỗ Yến Lễ bước đi.

Mặt trời trên cao đuổi theo hai người, hai chiếc bóng phía dưới cũng tay nắm tay, vai kề vai, cùng nhịp chân tiến về phía trước.

Đan Dẫn Sanh lại hỏi: “Đỗ tiên sinh, sao anh không bảo với em ngọc phật là tín vật của ‘nữ chủ nhân’ Đỗ thị?”

Đỗ Yến Lễ: “Thì bây giờ Đỗ phu nhân cũng biết rồi đấy thôi?”

Đan Dẫn Sanh phì cười.

Ánh mặt trời rọi xuống, thật rực rỡ.

Nụ cười của người nọ cũng xán lạn như thế.

“Đỗ tiên sinh, em thích… em yêu Đỗ tiên sinh.”

“Trùng hợp thật, tôi cũng yêu Đỗ phu nhân.”

Hai người quay trở về, mặt trời và chiếc bóng đuổi theo đến tận lúc bọn họ vào nhà mới dừng lại, dường như hãy còn bồi hồi mà lặng lẽ quan sát qua khung cửa sổ.

Bọn họ đã về tới biệt thự của Đỗ Yến Lễ.

 

Đan Dẫn Sanh ngã phịch xuống ghế salon, thở phào, vô tình buột miệng kể: “Ầy, tính ra chỗ anh là tốt nhất. Dù thế nào đi nữa cũng sẽ không có chuyện phụ huynh xông vào xếp đồ tới lui rồi trông thấy hợp đồng bao dưỡng. Quả nhiên làm người không được quá đắc ý…”

Đỗ Yến Lễ: “Thế hợp đồng đấy đâu rồi?”

Đan Dẫn Sanh: “…” Bà nội cha nó!

Đỗ Yến Lễ: “Hả?”

Đan Dẫn Sanh khóc không ra nước mắt: “Không có gì, em nói bậy đó, anh đừng để ý…”

Đỗ Yến Lễ liếc mắt: “Đổi tên của người bao dưỡng và người bị bao dưỡng đúng không?”

Bộ anh bớt thông minh đi một tí thì chết à?!

Đan Dẫn Sanh chỉ muốn nằm vật xuống giả chết: “Em không nghe, em không biết gì hết.”

Đỗ Yến Lễ nhếch môi, tiếp đó, anh lấy bản hợp đồng mà hai người đã ký ra: “Tôi cảm thấy chúng ta phải chỉnh sửa điều khoản trong đây một chút.”

Ngay lúc đó, Đan Dẫn Sanh chợt nhảy dựng khỏi ghế, vội vàng ngăn cản Đỗ Yến Lễ: “Khoan đã, em cũng đâu có phạm vào nguyên tắc nào, anh dựa vào đâu mà sửa hợp đồng?!”

Đỗ Yến Lễ mặc kệ Đan Dẫn Sanh. Anh dựa theo suy nghĩ của mình, cầm bút mực lên, bắt đầu gạch bỏ điều khoản trong hợp đồng.

Một điều, hai điều, ba điều.

Ngòi bút lướt nhanh, trong chớp mắt, một bản hợp đồng tiêu chuẩn ra lò.

Đan Dẫn Sanh nhìn mà căng thẳng, thái độ điềm nhiên như không của đối phương lại khiến lòng hắn ngứa ngáy, tim đập thình thịch không yên.

Giờ đây hắn đã hiểu Đỗ Yến Lễ, không có hợp đồng căn bản không có cảm giác an toàn!

Đan Dẫn Sanh rất để ý: “Rốt cuộc anh muốn đổi cái gì? Em nghĩ không cần xóa hết điều khoản đâu, chúng ta có thể giữ lại vài cái quan trọng, ví dụ như quyền lợi lên giường…”

Đỗ Yến Lễ không nói tiếng nào.

Anh gạch bỏ toàn bộ điều khoản trong mục 1, lại lấy một tờ giấy trắng ra, viết bốn chữ.

“Hợp đồng kết hôn.”

Sau khi viết xong, Đỗ Yến Lễ ký tên trên trang giấy trắng, sau đó đưa cho Đan Dẫn Sanh.

Đan Dẫn Sanh từ lo lắng biến thành kinh ngạc. Hắn nhìn tờ giấy rồi lại nhìn Đỗ Yến Lễ, cảm giác mình đã hiểu ra điều gì những vẫn chưa rõ ràng lắm, hắn cẩn thận dò hỏi: “Nghĩa là sao?”

Đỗ Yến Lễ đáp: “Hợp đồng này không cần điều khoản. Lúc đeo ngọc phật cho em tôi đã quyết định xong rồi, bây giờ tôi đưa hợp đồng cho em, em có đồng ý ký không?”

“Ý nghĩa của nó chỉ có một…”

“Tôi là của em, em là của tôi.”

Một hợp đồng không có điều khoản, không có thời hạn.

Tôi nguyện ý dùng quãng đời còn lại cùng em tuân thủ nó, giữ gìn và trân trọng nó. Còn em thì sao?

“Em có đồng ý không?”

Đan Dẫn Sanh ngây người trong giây lát, sau đó, hắn giật lấy cây bút trên tay Đỗ Yến Lễ, cũng ký tên mình xuống giấy.

Còn phải suy nghĩ sao?

“Đương nhiên là có!”

Đỗ Yến Lễ ngước mắt, ý cười sóng sánh như gợn nước trong đôi con ngươi.

“Như vậy, hợp ý lẫn nhau, hợp đồng có hiệu lực.”

 

5 thoughts on “[Hợp ý] Chương 51

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s