[Si tửu] Chương 52

Chương 52: Ban mai sau mưa

1374f2187846d98c9c8389d00c4bf7ab.jpg

Chậc, không biết là lần nào nhỉ, là lần khi lúa trổ bông hay là lần khi lúa mới nhảy nhánh?

Hạ Việt vuốt cằm suy nghĩ.

Thức Yến tỉnh lại, xoay người nhìn sang liền thấy trượng phu của mình đang ngồi bên góc bàn ngập nắng, bộ dạng rất là trầm tư.

Bên trong phòng vô cùng ấm áp, cửa sổ đều đóng chặt, Thức Yến cảm giác cả người mình nhẹ nhàng khoan khoái, tuy rằng đầu còn hơi choáng nhưng coi như có tinh thần.

Y nhìn gò má anh tuấn của trượng phu viền một đường nắng vàng rực rỡ, ngây ngẩn cả người, không dám lên tiếng quấy rầy hắn. Chỉ là rất nhanh Hạ Việt liền phát giác, quay đầu thấy y đã thức dậy liền lộ ra một nụ cười ấm áp.

“Dậy rồi à?” Hắn đi tới ngồi xuống giường, đưa tay chạm vào trán Thức Yến, “Trong người sao rồi? Có chỗ nào khó chịu không?”

Bàn tay khô ráo ấm áp của nam nhân đặt lên trên trán, cảm giác thật thoải mái, Thức Yến lắc đầu, hỏi hắn: “Tướng công vừa mới nghiêm mặt, ngươi đang suy nghĩ chuyện gì à?”

“Hửm?” Hạ Việt ngẩn ra, lập tức cười hì hì, hắn cúi xuống hôn Thức Yến một cái, sau đó đè lên người y: “Vi phu đang suy nghĩ, không biết là lần nào thì chúng ta làm thành công nhỉ, lúc lúa trổ bông hay lúc lúa mới nhảy nhánh.”

Thức Yến không hiểu lắm, định hỏi hắn đang nói gì, vừa mở miệng lại đột nhiên phản ứng kịp, trên mặt nhất thời đỏ phừng.

Hạ Việt thấy y đỏ mặt liếc mình thì cười càng to, thơm y vài cái mới thò tay vào trong chăn, sờ sờ lưng áo tiểu hài tử kiểm tra.

Tốt, không ra mồ hôi, đêm hôm qua hắn có dậy vài lần để đổi khăn thấm cho y, Thức Yến ngủ rất say, thậm chí còn không biết mình bị lật qua lật lại, chỉ là thỉnh thoảng bị bóng đè nên run rẩy một chút.

Hạ Việt đỡ phu lang đứng dậy, thay một bộ nội y sạch sẽ cho Thức Yến, lại khoác thêm cho y một chiếc áo lông mỏng. Chăn cũng dính mồ hôi, Hạ Việt bèn tiện tay đổi luôn đệm giường.

Nam nhân kiểm tra vết bầm trên lưng đứa nhỏ, thấy so với tối qua đã đỡ hơn một chút liền lấy thuốc mỡ Thẩm đại phu cho bôi lên.

Xong xuôi đâu đấy, hắn kéo phu lang ngồi xuống bàn, đưa nước nóng cho y rửa mặt, sau đó gọi hạ nhân vào. Người hầu dọn chăn và quần áo bẩn đi, lại bưng lên một chén cháo màu nâu đậm.

“Đây là cháo thuốc Thẩm đại phu bảo làm, để an thai đấy.” Hạ Việt nói, “Sáng nay Thẩm đại phu đã tới bắt mạch cho ngươi lúc ngươi còn ngủ. Tối hôm qua mưa lớn như vậy nên hôm nay rất lạnh, ngươi đừng ra khỏi phòng kẻo trúng gió, chờ đến trưa ta dẫn ngươi đi châm cứu.”

Thức Yến gật đầu, đột nhiên có chút bất an hỏi: “Tướng công, em bé… không sao chứ?”

Hạ Việt cười dài, trấn an vỗ vỗ tay y: “Thẩm đại phu nói không sao cả. Nhưng mà hắn không thể kê thuốc cho ngươi được, ngươi cố tĩnh dưỡng mấy ngày đi. Ngoan, ăn cháo.”

Thức Yến yên lòng, bưng chén lên chậm rãi dùng.

Chờ y ăn xong, Hạ Việt lập tức kéo người về giường quấn kín chăn, lại nhét thêm gối mềm dưới eo y. Thức Yến ngơ ngác giương mắt nhìn trượng phu. Chẳng lẽ cả ngày hôm nay mình phải ủ trên giường sao?

Hạ Việt nhéo nhéo mặt y, lấy chén thuốc trên tay y xuống, cười nói: “Ta gọi Dĩ Ngao đến đây, chắc hắn cũng sắp tới rồi.”

“Dĩ Ngao?” Thức Yến trợn to mắt.

“Ừ, muốn báo tin vui cho nhạc phụ và cha, chỉ là ta lo cho ngươi, không thể tự mình đi qua đó được. Nếu sai hạ nhân đi lại sợ làm bọn họ không yên lòng, nhạc phụ đang bị thương, nhạc cha phải chiếu cố hắn và mấy đệ đệ nữa. Ta gọi đích thân Dĩ Ngao sang, có gì về cũng dễ ăn nói.”

“…Vâng.”

Nam nhân tốt như vậy làm ngực Thức Yến một trận chua xót, người bệnh thường yếu đuối hơn so với lúc bình thường, không khỏi có chút muốn khóc, y không dám mở miệng, chỉ có thể cố gắng gượng cười, cố sức gật đầu với trượng phu.

Cũng không lâu sau, có người gõ cửa nói tiểu công tử Dĩ Ngao của Bạch gia đã đến.

Dĩ Ngao rất là khẩn trương, đây là lần đầu tiên hắn bước vào một căn nhà lớn như vậy, hành lang dài khúc khuỷu, đình viện tinh xảo, các hạ nhân ăn mặc cũng tươm tất. Hắn nhất thời thập phần câu nệ, tuy rằng lúc đi ai gặp hắn cũng rất cung kính, thế nhưng phần cung kính này lại làm Dĩ Ngao càng thêm bối rối. Mãi cho đến lúc thiếu niên dừng chân trước phòng Hạ Việt, vừa nghe hạ nhân gõ cửa thì tim Dĩ Ngao đã bắt đầu đánh lô tô.

Cửa phòng mở ra, khoảnh khắc trông thấy khuôn mặt tươi cười quen thuộc của ca phu, Dĩ Ngao rốt cục mới trầm tĩnh lại.

Hạ Việt nhìn ra được cậu em vợ nhà mình có chút khẩn trương, hắn vỗ vỗ vai thiếu niên, dẫn người vào phòng.

Dĩ Ngao chưa từng nhìn thấy giường khung, chỉ cảm thấy hoa văn chạm trổ rất tinh xảo nên có chút không dám đến gần, nhưng vừa nghe đến giọng ca ca gọi mình thì thiếu niên đã vội vàng bước nhanh đến chỗ ca ca đang ngồi.

Hắn rất muốn vào trong nói chuyện với Thức Yến, thế nhưng cúi đầu nhìn nền gỗ bóng loáng dưới chân mình, thiếu niên hơi lúng túng quay đầu nhìn ca phu.

“Vào ngồi đi, trò chuyện với ca ca một lát.” Hạ Việt mỉm cười nói với hắn. Dĩ Ngao được cho phép, khẽ cắn môi bước lên, đi tới trước giường ngồi xuống.

“Ca ca thế nào rồi? Ngươi bị bệnh sao?”

Thiếu niên lo lắng cau mày, tỉ mỉ quan sát sắc mặt người trên giường, thấy Thức Yến da dẻ hồng nhuận, rất có tinh thần mỉm cười nói khỏe, Dĩ Ngao không cần lo lắng thì hắn mới an tâm.

“Ca ca cũng thật là, hôm qua bão lớn như vậy mà ngươi lại chạy vào ruộng một mình, sao không gọi ta?”

Thấy đệ đệ vẻ mặt vừa oán giận vừa ảo não, Thức Yến nghĩ thầm, vị đệ đệ này của y rốt cục cũng trở thành một lang quan có trách nhiệm. Trong lòng y thoải mái, ngoài miệng đàng hoàng xin lỗi: “Là lỗi của ca ca, lúc ta thấy lúa bị bật gốc rạp xuống bờ ruộng liền quýnh lên, không suy nghĩ nổi nữa.”

Dĩ Ngao biết ca ca rất xem trọng vụ mùa năm nay, chính bản thân hắn cũng thế. Từ lúc Hạ Việt đáp ứng khi nào đủ tuổi sẽ dẫn hắn vào lò rượu, thiếu niên đã dần dần nhìn lúa bằng con mắt khác, hoàn toàn bất đồng so với năm ngoái.

Nghĩ tới đây, Dĩ Ngao nhanh chóng nói với Thức Yến: “Ca ca yên tâm, tối hôm qua ta đã buộc dây chặt lại, lúc nửa đêm cũng đi kiểm tra. Sáng nay mọi người vào trong ruộng xem, lúa đều ổn cả, không có gốc nào bị đổ.”

“Thật sao?!” Thức Yến vừa nghe, trên mặt nhất thời như có nắng xuân rực rỡ.

Dĩ Ngao lần đầu tiên thấy ca ca như thế thì trợn tròn mắt, nghĩ thầm y quả nhiên xinh đẹp hơn trước nhiều. Tuy rằng hắn vẫn luôn nghĩ ca ca rất ưa nhìn, nếu Thức Yến có thể lộ ra biểu tình thì tốt biết mấy. Thế nhưng hôm nay ca ca hình như có gì đó khác khác, nụ cười này của y thực sự rất đẹp a…

Thiếu niên sững sờ nhìn ca ca nhà mình, đột nhiên cảm thấy trên vai bị vỗ vỗ, hắn quay đầu, thấy Hạ Việt đứng ở phía sau.

Hạ Việt cười cười, đưa mấy cuốn sách cho Dĩ Ngao: “Đây là sách về rượu cơ bản, nếu ngươi còn muốn đến lò rượu thì mang về xem đi. Đương nhiên, nếu như ngươi thay đổi chủ ý thì cứ đem trả cho ta cũng được.”

“Ta đương nhiên muốn, cảm tạ ca phu!” Dĩ Ngao nhanh chóng nhận lấy, nhìn thấy tên của mấy quyển sách thì cười toe toét. Hạ Việt và Thức Yến thấy hắn như vậy cũng nhịn không được cười theo.

“Vết thương của nhạc phụ sao rồi?” Hạ Việt ngồi xuống mép giường hỏi Dĩ Ngao.

Dĩ Ngao ôm sách vào lòng, suy nghĩ một chút rồi đáp: “Hình như không có vấn đề gì, có điều tối qua chảy nhiều máu nên sáng nay hắn bị chóng mặt, cha đang muốn làm vài món bổ huyết cho hắn.”

Hạ Việt nghe đoạn gật đầu: “Vậy lát nữa ta nhờ Thẩm đại phu đi với ngươi về xem cho nhạc phụ, cần thứ gì thì cứ bảo hạ nhân của ta đi mua. Thẩm đại phu y thuật tốt, ta cũng yên tâm.”

Hắn đến bây giờ vẫn nhớ rõ lời nói của Thẩm đại phu, năm đó người xem bệnh cho Thức Yến tay nghề thật tệ. Đương nhiên, đại phu nông gia làm sao biết được mấy bệnh kỳ lạ thế này, thường ngày chữa cảm mạo bị thương nhẹ vân vân còn tạm được. Thẩm đại phu dù sao cũng là Vân gia bỏ một đống tiền mời tới, sao có thể đánh đồng với những đại phu khác. Bây giờ lão nhân gia đã là người nhà này, hắn cũng đành phiền người ta đi xa một chuyến.

Dĩ Ngao đương nhiên rất cao hứng, ca phu nghĩ cho Bạch gia đến thế, hắn vô cùng cảm kích, vội vã đồng ý.

“Còn nữa…” Hạ Việt cười liếc nhìn Thức Yến, sau đó tiếp tục nói với Dĩ Ngao: “Lúc về nhớ báo tin vui cho hai vị đa phụ.”

“…Tin vui?”

Dĩ Ngao ngây ngẩn cả người, nhìn ca phu rồi lại nhìn ca ca của mình, chỉ thấy y mặt mày đỏ ửng. Thiếu niên năm nay mới 15, nghĩ không ra Hạ Việt có ý gì, thiếu chút nữa mở miệng hỏi tin vui gì cơ.

Hạ Việt gật đầu, hắn áy náy mỉm cười: “Tuy là báo tin vui, thế nhưng ta cũng muốn gửi lời xin lỗi đến đa phụ. Là ta bất cẩn không chăm sóc Thức Yến tốt, để y dưới tình huống như vậy còn đứng dưới mưa bão gần một canh giờ. May là chỉ bị phong hàn, bằng không ta cũng không biết phải tạ tội với mọi người thế nào.”

Thức Yến nắm chặt tay Hạ Việt, cố sức lắc đầu. Tại sao lại là lỗi của tướng công được! Rõ ràng do y tự tiện chạy đi!

Dĩ Ngao càng nghe càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hai câu đầu của nam nhân làm hắn sợ hết hồn, còn tưởng ca ca xảy ra chuyện gì, nhưng câu cuối cùng thì lại bảo là chỉ bị phong hàn, thế sao giọng điệu ca phu nghe nghiêm trọng dữ thế?

“…” Thấy tiểu cữu nhà mình hình như bị dọa sợ, Hạ Việt ngượng ngùng cười cười, trong lòng tự giễu mình ăn nói lộn xộn, lẽ nào đây là triệu chứng ngố của mấy ông bố tương lai sao?

“Xem ta kìa, chuyện trọng yếu nhất mà lại không nói rõ ràng.” Hạ Việt tay trái cầm tay Thức Yến, tay phải đặt lên trên vai Dĩ Ngao, nhìn thẳng vào mắt hắn, từng câu từng chữ nói ra, “Ca ca ngươi có tin vui.”

“…!!!”

Dĩ Ngao choáng váng, mở to mắt đứng chết trân hồi lâu, lát sau mới lúng ta lúng túng hỏi lại: “Có tin vui?”

Hạ Việt gật đầu mỉm cười nhìn hắn, lại nói thêm: “Ừm, y có tin vui, Dĩ Ngao sắp làm cữu cữu (cậu) rồi.”

Thiếu niên chậm rãi quay đầu nhìn về phía ca ca nhà mình, trên mặt lộ ra một nụ cười tươi rói: “Thật sao?!”

Thức Yến đỏ mặt, cười cười đáp lại hắn.

“Tốt quá rồi!”

Ca ca có tin vui, ca ca sắp làm cha, mình cũng chuẩn bị lên chức cữu cữu rồi!

Dĩ Ngao vui đến thiếu chút nữa nhảy nhót.

Trời biết Bạch cha hy vọng ca ca sớm có em bé biết bao nhiêu, ở nhà cũng bóng gió mấy lần, chỉ là thấy Thức Yến tích cực ra đồng làm việc như vậy, người nhà cũng biết trong khoảng thời gian này đại khái chưa được, trong lòng cũng có chút tiếc nuối.

Bạch cha từng nói, Thức Yến gả về Vân gia, gặp được một đấng lang quân tốt như thế, vừa tài giỏi lại vừa thương yêu phu lang. Đại hộ nhân gia lấy phu lang, có ai lại không muốn nhanh nhanh có hài tử. Vân thiếu gia đã thề chỉ cần một mình ca ca, trách nhiệm nay toàn bộ rơi vào người y, sinh sớm một chút thì còn được vài đứa để Vân gia không đến mức quá tịch mịch, như vậy, mới có thể không làm mọi người thất vọng.

Lời của Bạch cha Dĩ Ngao đương nhiên nghe hiểu, hắn cũng biết mấy nhà khác vẫn có người luôn tung tin đồn nhảm, nói ca ca quyến rũ Vân thiếu gia, không chịu sinh con, cả ngày chạy ngoài đường làm mất hết mặt mũi nhà chồng. Bọn họ càng về sau càng quá đáng, thậm chí còn bảo ca ca bị vô sinh nên mới cố tình lăn qua lăn lại kéo dài. Dĩ Ngao tức lắm, nhưng bọn người kia lại là khanh quan, hắn không thể đánh, cuối cùng chỉ đành im lặng chịu đựng.

Hôm nay ca ca có thai rồi, để xem cái đám nhàn rỗi kia còn đi nói xấu người khác được nữa không!

Dĩ Ngao hậm hực nghĩ, ước gì mau mau về chút để báo tin cho cả làng biết, xem bọn họ đẹp mặt!

Ý niệm này vừa lóe lên, Dĩ Ngao đã sốt ruột không chịu được, lôi kéo Hạ Việt hỏi rõ tình hình của Thức Yến, biết sau này y chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày liền sảng khoái cáo từ.

Hạ Việt biết hắn nóng lòng nên cũng không giữ lại nữa, cho người đi mời Thẩm đại phu, phân phó hạ nhân cùng Dĩ Ngao và Thẩm đại phu về Bạch gia. Dĩ Ngao ôm sách Hạ Việt tặng, chào tạm biệt đôi phu phu xong thì vui sướng rời đi, hoàn toàn không nhìn ra sự câu nệ lúc đầu.

Hạ Việt trở lại trong phòng, ngồi xuống giường ôm Thức Yến vào lòng.

Thức Yến cũng tựa trên người hắn, ngẩng đầu lên nhìn nam nhân: “Không biết phụ thân và cha có vui không nhỉ?”

“Đương nhiên rồi.” Hạ Việt hôn lên mắt y, “Có khi còn vui hơn so với nhạc phụ của ngươi nữa.”

“Vậy tướng công có vui không?” Thức Yến mở to mắt nhìn hắn.

Hạ Việt buồn cười, cũng mở to mắt nhìn lại, bốn mắt ngó nhau đáp: “Thế ngươi nghĩ ta có vui không?”

Thức Yến cười cười, lắc đầu. Một lát sau, y mới hỏi tiếp: “Không phải lúc trước tướng công nói không muốn có con sớm quá sao?”

“Đứa ngốc.” Hạ Việt cúi đầu cắn chóp mũi tiểu hài tử, nhìn y bị đau đến mức kêu thành tiếng mới chịu buông, “Nếu không phải vì ngươi vẫn muốn làm việc, ta mới không thèm phiền phức như vậy, còn phải rút ra. Ta tình nguyện bắn ở bên trong phu lang.”

“…” Thức Yến cảm thấy toàn thân đều nóng lên, người này sao càng ngày càng trắng trợn như thế.

Y nghiêng đầu qua chỗ khác, không nhìn gương mặt anh tuấn gần trong gang tấc kia nữa, trong lòng cũng hiểu được, trượng phu hóa ra là vì mình.

“Nói đến chuyện lúa.” Hạ Việt ngồi dậy, nghiêm túc nhìn y nói, “Ngươi không thể mệt nhọc thêm nữa, tiếp theo chỉ còn chờ thu gặt nữa thôi, ta sẽ thuê người làm. Ngươi còn phải nghỉ ngơi chăm em bé nữa.”

Thức Yến cũng biết như vậy là đúng, nhưng dù sao đáy lòng vẫn có chút tiếc nuối.

Hạ Việt ôm chặt Thức Yến, vỗ vỗ lưng y dỗ dành.

Qua một lúc lâu, ngay khi Hạ Việt cho là y đã ngủ, lại nghe đối phương vùi mặt vào ngực mình thấp giọng nói: “Ta nghe lời tướng công, ta sẽ ở nhà nghỉ ngơi chăm em bé, tướng công không cần lo lắng.”

Chỉ là chút tiếc nuối nho nhỏ, làm sao sánh được với tướng công cùng hài tử trong bụng. Y đã chân tâm tự tay trồng lúa cho nam nhân cất rượu, hắn cũng biết, như vậy là đủ rồi, cũng không phải y không gặt là gạo không thành rượu được.

Nghĩ như vậy, cái người luôn thích suy nghĩ lung tung kia ngẩng đầu, lộ ra một nụ cười ngọt ngào với Hạ Việt. Hạ Việt cúi xuống, hôn lên môi tiểu hài tử ngoan ngoãn trong lòng, ngực âm thầm quyết định.

————————————————
Mình vẫn để ngôi 3 của Thức Yến là “tiểu hài tử” nha, mặc dù giờ em đã có em bé nhưng mình nghĩ trong mắt Hạ tiểu công thì em sẽ mãi là đứa nhỏ anh muốn chiều chuộng cả đời thôi UvU, mong mọi người không khó chịu

6 thoughts on “[Si tửu] Chương 52

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s