[Si tửu] Chương 11

Chương 11: Lễ trừ tịch

9c8d42c3jw1dse7c4eebhj1

Vào hôm trừ tịch, tuyết rơi trắng khắp mọi nẻo đường.

Hạ Việt đem Thức Yến quấn thành bánh chưng, ngoại trừ mũ nhung đính lông và khăn quàng cổ, hắn còn lục lọi trong tủ quần áo mình xem còn tấm áo choàng nào không. Có điều, quần áo của Hạ Việt quá lớn so với Thức Yến, lúc y mặc lên còn thiếu điều kéo lê một đoạn dài trên mặt đất.

Hạ Việt oán trách áo khoác của Thức Yến làm lâu quá, cuối cùng đành phân phó hạ nhân đi tìm áo mà Vân Hạ Việt mặc lúc thiếu niên, rốt cục Thức Yến cũng mặc vừa.

Thức Yến kỳ thực rất không được tự nhiên, nếu không phải do Hạ Việt bá đạo không cho phép y phản kháng, y mới sẽ không ngoan ngoãn tùy ý Hạ Việt bài bố như vậy! Từ trước tới nay đều là phu lang hầu hạ trượng phu, nào có chuyện trượng phu lại giúp phu lang chọn quần áo bao giờ, lại còn không cho y tự mặc, y chỉ có thể nghe lời Hạ Việt chỉ huy, giơ tay, nhấc chân, xoay người, đứng nghiêm.

Thức Yến xấu hổ muốn chết, hạ nhân vẫn còn đang đứng cạnh y, tuy rằng người ta đã thông minh cúi đầu coi như không nhìn thấy gì. Nhìn nụ cười trên môi Hạ Việt, Thức Yến vô cùng bất đắc dĩ.

Nhưng y cũng không phủ nhận, được Hạ Việt chiều chuộng như vậy, trong lòng y tràn đầy hạnh phúc ngọt ngào. Cho dù Hạ Việt chỉ nhất thời hứng khởi coi y là búp bê, nhưng có xới tung cả Dận thành lên phỏng chừng cũng không có trượng phu nhà nào làm như vậy. Thức Yến biết, đây chính là cách yêu của Hạ Việt.

 

Hạ Việt thấy trời đổ tuyết rất là lo lắng, để Thức Yến tự chọn quần áo chắc chắn y sẽ không chịu mặc đầy đủ. Lần trước chạy ra ngoài y đã không mặc áo choàng thì thôi, còn không mang theo lò sưởi, ngày cả ủng lông cũng không mang, về tới nhà thì tay chân lạnh ngắt, xách vào trong phòng ủ mãi mới ấm lên được.

Bản tính của Hạ Việt vốn có hơi bá đạo, Thức Yến nếu sơ ý như thế, vậy hắn đây đơn giản cưỡng chế là được.

Sau khi xác định Thức Yến đã được đóng gói đầy đủ, Hạ Việt vô cùng hài lòng sờ sờ lên mặt và tay của Thức Yến đã được thoa cao. Hắn cũng không thèm để ý hạ nhân đang cúi thấp đầu đứng ở một bên, trực tiếp hướng khóe miệng Thức Yến thơm một cái, sau đó nhét lò sưởi vào tay Thức Yến, tiễn y ra cổng.

Thức Yến cảm thấy may là Hạ Việt đã bắt y đội mũ, nếu không lỗ tai đỏ bừng bị mọi người nhìn thấy thì làm sao bây giờ. Tuy bọn họ đương nhiên sẽ không dị nghị gì, nhưng cha chắc chắn sẽ trêu chọc mình vài câu .

Chỉ tiếc, Thức Yến không nghĩ tới, tuy rằng Vân phụ thân không phát hiện chuyện đó, nhưng cái thân bị quấn như bánh bao của y cuối cùng vẫn bị Vân phụ thân vây quanh đùa ghẹo một lúc lâu.

 

Hạ Việt ngồi ở trong phòng, hắn kỳ thực có chút rãnh rỗi. Ở Lạc Việt, chuẩn bị lễ mừng năm mới vân vân đều là công việc của khanh quan, ngoại trừ ngồi chờ người ta hầu hạ, lang quan cơ bản đều không phải làm gì cả.

Thực đơn phối hợp cơ bản của Hỉ Cửu Túy hắn đã quyết định xong, bây giờ chỉ cần thử nghiệm thực tế nữa là ổn. Chuyện bình đựng rượu hắn cũng đã sai người đi nghe ngóng, chỉ là mọi người đang chuẩn bị đón năm mới, Hạ Việt cũng không tiện nói quá kỹ càng, hắn nghĩ qua mùng một lại đi hỏi một chút.

Hắn lật lật sổ sách, ba năm nay Hỉ Cửu Túy vẫn luôn duy trì lợi nhuận rất ổn định, thế nhưng Hạ Việt biết, tình trạng này kỳ thực đã duy trì liên tục qua nhiều năm. Vân Hạ Việt tiếp nhận xử lý hai năm, hơn nữa hắn mê man ba năm, cũng chính là tròn năm năm tửu quán vẫn buôn bán đều đều, tiền lời không tăng được chút nào.

Hạ Việt càng xem càng không thoả mãn, tuy rằng Vân gia chủ yếu tập trung nấu rượu, tửu quán này chẳng qua là Vân lão gia lưu cho nhi tử vốn không muốn theo nghiệp gia đình kiếm ăn, cũng không kỳ vọng gì nhiều. Thế nhưng hiện tại Hạ Việt nhìn lại, hắn cảm giác mình phải có trách nhiệm với phần sản nghiệp này, cũng có khả năng làm nó phát triển. Hơn nữa, hắn không giống với Vân Hạ Việt, hắn thích rượu, nếu như có khả năng, hắn cũng hy vọng có thể kế thừa sự nghiệp sản xuất rượu của Vân gia.

Chỉ là hắn phải ăn nói thế nào với Vân lão gia đây, từ nhỏ không thích rượu sau đó ngủ dậy một cái lại đòi làm người thừa kế a? Hắn phải tiến hành tuần tự từng chút, hay là biểu hiện ra bản thân đã có chuyển biến?

Không, nếu Hạ Việt của Vân gia tự dưng lại bảo có hứng thứ với rượu, phỏng chừng mọi người sẽ coi hắn là đột biến.

Hạ Việt hiển nhiên đã quên mình hồi xưa ở trước mặt Vân lão gia nhìn chằm chằm hai bình rượu của người ta.

Không đợi Hạ Việt nghĩ ra phương pháp thuyết phục phụ huynh nhà mình, hạ nhân tới gõ cửa, nói cho hắn biết Vân phu nhân mời thiếu gia đến chính đường.

Chính đường tuy rằng không được xây như phòng thành thân, bất quá trong phòng lúc nào cũng đặt một chậu than cháy đỏ, coi như ấm áp.

Vân phụ thân đang ngồi ở bên trong xem xiêm y mới may xong. Thức Yến phải đi xuống bếp kiểm tra nguyên liệu nấu ăn, lúc Hạ Việt đến thì y đã đi mất rồi.

Hạ Việt tiện tay lật lật vài cái, cũng không mặc thử mà quăng sang một bên, nhìn chung quanh phòng tìm Thức Yến, Vân phụ thân ở ngay bên cạnh liếc mắt cười nhìn hắn mà hắn cũng không biết.

Mấy hôm trước Vân gia đặt làm thêm hai tấm áo khoác, một cái làm bằng lông thỏ, một cái làm bằng lông chồn, khéo léo tinh xảo. Chất lông rất mịn màng, Hạ Việt nhịn không được sờ thêm vài cái, nghĩ thầm đến lúc đó mặc ở trên người Thức Yến thì mượn cớ động tay động chân một chút cũng được.

Hắn còn đang tính toán thời cơ làm chuyện xấu, Thức Yến đã nhanh chóng quay trở lại. Hạ Việt ngưng vuốt áo khoác lông thỏ trong tay, quay đầu lại thấy y, nhất thời nở nụ cười, ngoắc ngoắc tay gọi y lại thử quần áo.

Thức Yến đầu tiên là chào Vân phụ thân một tiếng sau đó mới đi đến cạnh người Hạ Việt, y cẩn thận đứng cách ra một khoảng, chỉ sợ Hạ Việt lại bày trò giúp mình mặc quần áo. Nghĩ đoạn, y nhanh chóng vươn tay ra nhận lấy áo khoác, mím môi âm thầm trừng mắt liếc Hạ Việt một cái.

Hạ Việt tự nhiên sẽ không làm trò trước mặt Vân phụ thân, làm gì có bà bà nào cam tâm tình nguyện thấy nhi tử hầu hạ con dâu chứ, mấy cái này làm trong phòng ngủ là được rồi, coi như khuê phòng lạc thú.

Về phần tên hạ nhân kia, hắn muốn nói thì cứ để hắn nói, Hạ Việt thích toàn bộ Vân gia từ trên xuống dưới đều biết mình đối với Thức Yến tốt. Chỉ là chút chuyện nhỏ, ai nghe thấy cũng chỉ cho rằng trượng phu thương yêu phu lang mà thôi, trừ phi là đố kị, bằng không cũng sẽ không suy nghĩ gì nhiều. Vân phụ thân nghe thấy cũng không mất hứng, chỉ là tận mắt nhìn với nghe kể đương nhiên không giống nhau.

Thức Yến nhìn Hạ Việt đứng im cười cười, y cũng an tâm, cởi ra áo khoác dày của Hạ Việt đưa cho, mặc vào áo lông thỏ mới.

Bên tiệm may nói sau khi làm xong có dư lại một ít lông nên làm luôn cho họ một vài chiếc mũ, Hạ Việt nhất thời nổi hứng, cởi nón cũ trên đầu Thức Yến ra rồi nhanh chóng chụp mũ lông thỏ xuống.

Thức Yến mặc áo mới xong thoạt nhìn y hệt như một con thỏ trắng, y vẫn còn chưa hoàn hồn với động tác của Hạ Việt, mắt tròn mở to, thoạt nhìn có chút khờ khạo ngơ ngác, đáng yêu cực kỳ.

Hạ Việt lui lại mấy bước nhìn y, không nhịn được nở nụ cười, ngay cả Vân phụ thân ngồi bên cạnh cũng tủm tỉm, đây không phải là thỏ con sao, thiếu mỗi hai cái lỗ tai dài nữa thôi.

Thức Yến giơ tay sờ sờ chiếc mũ trên đầu, cảm xúc ấm áp mềm mại, lông thỏ vuốt lên cũng rất thoải mái, áo choàng lông thỏ trên người cũng thực thích, ngay cả chiếc áo bằng lông chồn y chưa kịp thử kia chắc chắn cũng là đồ tốt. Thức Yến biết đây là Hạ Việt đặt làm riêng cho y, cho tới bây giờ y vẫn chưa được mặc áo lông bao giờ, nguyên lai áo lông so với trong tưởng tượng của Thức Yến lại ấm áp đến như vậy.

Y nhìn vào trong gương, cảm giác mình bị trêu là thỏ tuyệt không oan.

 

Hạ Việt thấy Thức Yến thích cũng không bảo y thay ra, mấy thứ khác đều là đồ mặc bên trong, không tiện thử ở chỗ này, Hạ Việt liền trực tiếp bảo người khuân về phòng.

Vân phụ thân cười tủm tỉm tán thưởng tay nghề của tiệm may, trả tiền cho người ta xong còn cho thêm ít tiền boa. Sau khi người hầu của tiệm may kia rời đi, y quay đầu sai hạ nhân đem chỗ quần áo còn lại về phòng cho mọi người. Ngoại trừ người Vân gia thì người làm ở đây cũng có đồ mới, Thẩm đại phu cùng tiểu đồng của hắn có hai bộ, công nhân ở lò rượu mỗi người một bộ, ngay cả người ở Hỉ Cửu Túy cũng có. Hạ Việt ở bên cạnh nhìn, không khỏi cảm khái Vân phụ thân mới thực sự là chu đáo.

Vân phụ thân hỏi Thức Yến tình huống bên trù phòng, lại hỏi quản gia về mấy khâu chuẩn bị, coi như không quên cái gì, việc vặt đều là do hạ nhân làm, y cũng đã giao phó rõ ràng, bọn họ không cần quá quan tâm. Vì vậy, Vân phụ thân cho phép Thức Yến về phòng với Hạ Việt.

Vân phụ thân rất vui vẻ để phu phu nhi tử có thế giới riêng, y nhìn ra được, hai người kia càng ngày càng tốt , trước đây y còn lo lắng Hạ Việt bất mãn về hôn sự này, hiện tại xem ra, bọn họ đã làm đúng.

Hạ Việt cứ thế kéo con thỏ nhà mình về phòng.

Hắn bây giờ còn phải uống dược thiện, cũng phải kiêng vài món ăn cho nên được ưu tiên dùng bữa trong phòng. Ban ngày Vân lão gia cơ bản không ở nhà, tổ phụ và tổ cha đã sớm chui vào biệt viện ôn tuyền tránh rét, người một nhà ít khi nào cùng nhau ăn cơm. Nói như vậy, cơm tất niên đêm nay vô luận là với Hạ Việt hay với Thức Yến mà nói, đều là lần đầu tiên toàn gia ngồi một bàn dùng bữa.

Trưa hôm đó, dưới sự cho phép của Hạ Việt, Thức Yến lại hâm rượu uống. Nhìn động tác thuần thục của Thức Yến cùng với thần thái thưởng thức trong mắt y, Hạ Việt đã dẹp bỏ được khúc mắc đột nhiên cảm thấy, hắn cần có Thức Yến tham dự vào sự nghiệp của mình sau này. Không chỉ để giúp đỡ hắn, mà hắn cũng nhìn ra được, Thức Yến là thật tâm yêu thích rượu.

Hạ Việt hạ quyết tâm, cười đưa tay sờ sờ lên má của Thức Yến, hắn dùng ngón tay cái cọ cọ, hỏi: “Trưa mùng hai chúng ta ra ngoài ăn cơm đi?”

“Ra ngoài ăn sao?” Thức Yến sửng sốt một chút, “Mùng hai quán ăn chưa mở cửa mà.”

Hạ Việt thấy y không nói rằng Tết nhất không nên ra ngoài ăn, chỉ để ý đến chuyện tiệm ăn không mở cửa, nhịn không được nhếch miệng cười.

“Chẳng lẽ ta nói cái gì ngươi cũng nghe theo sao?” Hạ Việt hỏi.

Thức Yến trừng mắt nhìn, sau đó gật đầu: “Vâng. Tướng công sẽ không hại ta.”

“Sao lại tin ta như vậy chứ, lỡ ta gạt ngươi thì làm sao đây? Người khác nói gì ngươi cũng tin à?” Hạ Việt bắt đầu không bình tĩnh, nếu như dễ tin người như vậy, sau này vạn nhất bị dụ chạy thì hắn làm sao bây giờ.

Thức Yến nhìn thẳng vào mắt Hạ Việt: “Những người kia thì ta không dám nói, thế nhưng tướng công cho dù gạt ta, cũng sẽ không hại ta.”

“Làm sao ngươi biết?”

“Ta đương nhiên biết.” Nói đoạn, Thức Yến đảo mắt, hỏi ngược lại Hạ Việt, “Tướng công, ngươi có chuyện gạt ta sao?”

“…”

Hạ Việt nghẹn họng, sau đó, hắn nhịn không được đưa tay che khuất mắt Thức Yến. Đôi mắt đen láy kia ngập tràn chắc chắn cùng tín nhiệm, khiến hắn không hiểu sao có chút hoảng hốt.

“Thức Yến, xin lỗi, ta không thể trả lời được.” Hắn liếm môi, châm chước ngôn ngữ, “Ta không hề muốn, nhưng ta có việc gạt ngươi, hiện tại có, sau này cũng sẽ có. Hơn nữa, có thể cả đời này ta cũng sẽ không nói cho ngươi biết được. Ngươi không nên tin tưởng ta như vậy, ta…”

Không đợi Hạ Việt nói xong, Thức Yến đã kéo tay Hạ Việt xuống, cắt lời hắn.

“Tướng công, ta biết ngươi có việc gạt ta, cũng biết ngươi có thể vĩnh viễn cũng không nói cho ta biết, cho dù ngươi có yêu ta hay không cũng thế.”

Hạ Việt kinh ngạc nhìn y.

Thức Yến nắm chặt tay hắn không buông, bình thản đáp: “Ta đã nói rồi, tướng công cho dù là gạt ta, cũng sẽ không hại ta. Ta có gì cần phải lo lắng chứ, có đúng không?”

Ánh mắt của Thức Yến rất sạch sẽ, đôi con ngươi trước kia luôn đen thẳm lấp láy, lúc này lại không hề có ba quang lưu chuyển, trong vắt tựa hồ không có gì cả, nhưng chính là ánh mắt này, lại phảng phất hàm chứa lực lượng mạnh mẽ.

Hạ Việt lặng lẽ nhìn y, sau đó cầm ngược lại tay y, siết chặt.

“Đúng vậy, ngươi không cần lo lắng, ta vĩnh viễn sẽ không hại ngươi, không muốn hại, cũng sẽ không hại.”

Thức Yến lỗ tai đỏ lên, y cúi đầu xuống, khóe môi mơ hồ cong lên mang theo tiếu ý. Hạ Việt đem người ôm vào trong lòng, hôn lên khóe miệng hơi nhếch kia.

“Sau này cố gắng cười nhiều một ít, cười cho ta xem được không. ” Hắn vừa nói vừa tiếp tục hôn lên mặt y, “Ta thích nhìn ngươi cười. Thức Yến, không được bỏ cuộc, ngươi vẫn luôn muốn khỏi bệnh mà, không phải sao? Cố gắng thêm chút nữa, nhất định ngươi có thể mỉm cười.”

Kỳ thực Hạ Việt muốn nói những lời này từ rất lâu rồi, lại sợ Thức Yến sẽ hiểu lầm mình ghét bỏ khuôn mặt vô cảm của y cho nên chậm chạp không có mở miệng. Hắn biết bệnh của Thức Yến không nặng, ít nhất cũng không phải là vấn đề về dây thần kinh, nếu như mặt y bị liệt thật thì phỏng chừng ngay cả mỉm cười khe khẽ như ban nãy y cũng làm không nổi.

Hạ Việt không biết vì sao mặt của Thức Yến lại cứng ngắc, hắn cũng không biết xã hội hiện đại trên trái đất giải thích thế nào về vấn đề này, còn ở đây chẳng qua chỉ là di chứng sau một cơn bạo bệnh mà thôi. Thế nhưng hắn biết, Thức Yến đã từng sống với một khuôn mặt than kia nay có thể tự nhiên lộ ra một nụ cười nho nhỏ, tuy rằng nụ cười này có lẽ chỉ có Hạ Việt mới nhận thấy được, thế nhưng cũng đủ để chứng minh Thức Yến đã có chuyển biến tốt đẹp. Một ngày nào đó, y nhất định có thể tùy ý biểu hiện hỉ nộ ái ố như người bình thường, nhất định như thế.

 

Thức Yến sờ lên miệng của mình, hoang mang nhìn Hạ Việt.

“Không phải nói tin tưởng ta sao? Ta nói, Thức Yến nhất định có thể. Nếu như ngươi sợ, vậy ít nhất ở trước mặt ta hãy cố gắng, không chỉ là cười, tức giận cũng tốt, khổ sở cũng tốt, nhăn nhó khó chịu cũng được. Không phải nhịn, không cần thu liễm, để cho ta nhìn ngươi, được không?” Hạ Việt nhẹ nhàng lắc lắc phu lang đang ngồi trên chân mình, “Thức Yến? Gật đầu, đáp ứng ta.”

Một lát lâu sau, Thức Yến rốt cục cắn môi dưới, cố sức gật đầu.

Hạ Việt lúc này mới hài lòng, lại dặn dò y không được đổi ý, sau đó ôm y nhân cơ hội hôn thêm mấy cái.

Thức Yến ngoan ngoãn để hắn hôn, lại không kềm chế được rung động nơi đáy lòng.

Tất cả mọi người đều ghét y, đại phu nói không trị được, phụ thân và cha nói rằng không cần để ý, nhưng ngược lại nghe càng giống như bọn họ đã hết hi vọng, bọn đệ đệ thỉnh thoảng cũng tiếc nuối nhìn mình, những phu lang khác mặc kệ y, xa lánh y. Dần dà, Thức Yến đã sớm không ôm bất cứ hy vọng gì nữa.

Nhưng ông trời không ngờ lại thương xót y, cho y một hôn sự người người hâm mộ, một trượng phu anh tuấn ôn nhu, một phu gia thân thiết ấm áp. Vân gia không ai bài xích y, trượng phu không chỉ tiếp nhận y, còn săn sóc thương yêu y, y hạnh phúc đến độ chỉ cần nghĩ thôi cũng muốn rơi nước mắt.

Thức Yến kỳ thực rất sợ hãi, sợ một ngày nào đó y sẽ thấy Hạ Việt nhìn mình như cái cách của bọn đệ đệ, trong mắt chỉ toàn là tiếc nuối và xót xa, giống như câu nói của mấy người hàng xóm xung quanh “Nếu ngươi cười được thì tốt biết bao…”

Không hề có ác ý, nhưng lại vô tình làm Thức Yến tổn thương.

Nhưng y chờ mãi chờ mãi, y thậm chí còn nghĩ là bởi vì Hạ Việt săn sóc rộng lượng, lại không nghĩ rằng Hạ Việt vẫn luôn tin rằng mình còn có khả năng biểu đạt cảm xúc.

Vừa nghe được Hạ Việt muốn y nỗ lực thì trong lòng y lộp bộp một chút. Thức Yến nghĩ thầm quả nhiên Hạ Việt cũng không thích phu lang của mình có một bộ mặt nhàm chán cứng ngắc, cho nên mới hi vọng mình có thể cố gắng thêm chút nữa.

Đương nhiên, nếu là Hạ Việt yêu cầu, y sẽ làm tất cả. Chỉ cần là vì Hạ Việt, Thức Yến thực sự đều nguyện ý.

Thế nhưng đến khi nghe hắn nói câu phía sau, Thức Yến ngây ngẩn cả người, ý tứ của tướng công không phải là “Có khả năng có thể khôi phục”, mà là “Nhất định có thể khôi phục.” Tại sao hắn lại khẳng định như vậy, tại sao hắn lại tin tưởng như vậy? Đã nhiều năm trôi qua không có chuyển biến gì cả, khi tất cả mọi người đều từ bỏ Thức Yến, tại sao Hạ Việt lại cho rằng y có thể khỏi bệnh chứ?

Nhìn ánh mắt kiên định của Hạ Việt, Thức Yến nói không nên lời. Con ngươi của người kia không hề có tiếc nuối, chỉ tràn ngập chắc chắn và tin tưởng. Hắn thật cho mình còn có thể biểu hiện tâm tình sao?

Nhưng Hạ Việt không chỉ một lần đoán đúng tâm tình của y, từ hôm thành thân hắn cũng từng nói y đã nở nụ cười, Hạ Việt hình như có khả năng nhìn ra được…Nói vậy, hắn nói đúng sao? Mình thực sự có thể lần thứ hai thoải mái nói cười, thoải mái gào khóc sao? Đây quả thực là so với chuyện được gả về Vân gia càng thêm vô lý.

Thế nhưng, Hạ Việt chắc chắc như vậy, thậm chí còn đòi y phải gật đầu đáp ứng. Lòng Thức Yến một mảnh hỗn loạn, y tin tưởng Hạ Việt, nếu Hạ Việt nói có thể, vậy y nhất định có thể.

Một ngày nào đó, y có thể nở nụ cười rạng rỡ trước mặt Hạ Việt.

Từ lúc đó trở đi, Thức Yến triệt để dĩ phu vi thiên. (1)

————————————————
(1) Dĩ phu vi thiên: Câu gốc là dĩ phụ vi thiên – xem vợ là trời, dịch thoát là đội vợ lên đầu. Câu này có thể dịch là đội chồng lên đầu nhưng mà xét ngữ cảnh hơi kỳ nên Mị giữ nguyên.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s