[Si tửu] Chương 6

Chương 6: Phu phu ở chung

b7812d81c2de884423c45e75c48f651d

Vợ chồng vừa kết hôn thì hôm sau cho dù dậy trễ cũng sẽ được bỏ qua, bởi vì đây là biểu hiện cho tình cảm của đôi tân phu phu đang rất tốt. Thế nhưng tình huống của Hạ Việt toàn bộ Vân gia đều biết, hắn không thể động phòng, Thức Yến tự nhiên cũng không mượn cớ, mới sáng sớm đã đánh thức Hạ Việt.

Ở Lạc Việt, phu lang không được phép bước qua người của trượng phu, cho nên dù ban đêm nếu muốn rời giường cũng phải đánh thức trượng phu dậy, sau đó từ phía sau lưng hắn đi xuống.

Tuy rằng Thức Yến xót Hạ Việt vẫn chưa khỏe hẳn, muốn để hắn ngủ nhiều một chút, nhưng thân là tân phu lang, cuối cùng cảm giác khẩn trương vẫn chiếm thượng phong. Y muốn dậy sớm như bình thường, không thể để công công và nhạc phụ nghĩ rằng mình là một phu lang lười biếng được.

Hạ Việt đại khái cũng đoán được tâm tư nhỏ của tiểu phu lang nhà mình, bị đánh thức cũng chỉ cười cười với Thức Yến. Hắn dựa theo phong cách của người hiện đại, ịn lên trán người ta một nụ hôn chào buổi sáng rồi mới ngồi dậy. Mấy ngày nay hắn đã ngủ nhiều lắm rồi, nếu sau này cứ quen thói như thế thì nguy to.

Hơn nữa, hắn còn có chuyện thân là tân lang quan thì phải làm.

Thành thân ngày thứ hai, tân lang quan phải chải đầu cho tân phu lang.

Bình thường, khanh quan cũng ít khi nào làm mấy kiểu đầu cầu kỳ, phần lớn là búi lên, để phần tóc còn lại rủ xuống lưng. Nhưng khanh quan khi kính rượu công công và nhạc phụ thì phải ăn mặc trang điểm tươm tất một chút, tóc chải lệch sang một bên, cố định lại, sau đó cài chiếc lược bạc nhỏ đêm tân hôn phu quân đã chải đầu cho mình lên.

Tân lang quan phải chải tóc cho phu lang của mình, vì phu lang búi tóc, vì phu lang cài trâm, tập tục này ngụ ý tăng tiến tình cảm phu phu, cũng là biểu thị sự hòa thuận vợ chồng để trưởng bối không phải nhọc lòng.

Đương nhiên, bởi vì trưởng bối có thể nhìn ra búi tóc có đẹp hay không, cũng có tân lang quan ngại phiền phức liền để cho tân phu lang tự chải đầu tự cài tóc, mình không làm gì cả. Tân lang quan có nguyện ý tuân theo phong tục hay không còn phải xem mức độ tôn trọng với trưởng bối cùng quá trình tăng tiến tình cảm phu phu.

Dù thế nào đi nữa, Hạ Việt đều nghĩ Thức Yến nhất định hi vọng hắn có thể chải đầu cho y, bản thân hắn cũng nguyện ý làm vì Thức Yến. Trên thực tế, cho dù không có phong tục này đi chăng nữa, với tính cách của Hạ Việt, rất có thể toàn bộ quá trình cũng không để cho Thức Yến nhúng tay vào, tự mình vui sướng búi tóc cho hắn.

Người hầu bưng nước tới cho phu phu hai người rửa mặt, sau đó Hạ Việt cũng không bảo hắn ra ngoài chờ, vì vậy, hạ nhân kia ngồi trong góc phòng nhìn hai người nào đó giúp nhau mặc quần áo, rồi lại chải đầu cho nhau. Rõ ràng cả hai không ai nói chuyện, thế nhưng sao lại cảm thấy hai người họ rất là thương nhau nha!

Thế là ngay ngày hôm đó, toàn bộ Vân gia từ trên xuống dưới đều biết, thiếu gia và tân phu nhân cảm tình hình như rất tốt.

Hạ Việt đương nhiên biết tên hạ nhân đi theo mình có chút lắm mồm, nhưng đấy là do hắn cố ý, Thức Yến vốn không có thói quen để người lạ vào phòng, cũng bị hắn vỗ vỗ tay trấn an. Hơn nữa, hạ nhân của Vân gia có chừng ba mươi người, thân là thiếu phu nhân, Thức Yến cần phải làm quen với sự tồn tại của bọn họ.

Sau khi để Thức Yến búi tóc phía sau gáy cho hắn, Hạ Việt quay gương ra nhìn, còn đưa tay sờ sờ, nghĩ thầm tên người hầu kia nãy giờ chắc xem muốn no con mắt rồi. Tâm tình của hắn rất tốt, lúc chải đầu cho Thức Yến chỉ còn kém ngâm nga hát.

Hạ Việt nhìn hai tay nhỏ của Thức Yến vô cùng khéo léo tự búi tóc cho mình, hắn cầm lược bạc ở trên búi tóc khoa tay múa chân, nửa ngày sau mới chọn được một chỗ để cài lược vào. Thức Yến không hề oán trách hắn lề mề, mặt mày nhu hòa xuyên qua gương nhìn hắn.

Chải đầu cho y xong, Hạ Việt tiện tay mở ngăn kéo bàn trang điểm, trông thấy mấy cái hộp đặt bên trong bèn quay sang hỏi Thức Yến có muốn đánh phấn hay không.

“Ta không quen dùng son phấn, bình thường cũng ít khi sửa soạn.” Thức Yến cúi đầu, “Mặc đẹp cũng không có ai xem, hơn nữa, ta còn phải phụ nhà làm ruộng.”

Thức Yến không phải là đang than thở, mà bản tính của y vốn khá xuề xòa, cũng không ao ước được ăn bận lộng lẫy như mấy khanh quan khác. Thế nhưng, y vừa nói xong những lời này thì cảm giác trên trán bị búng nhẹ một cái, Thức Yến ngẩng đầu, trông thấy ánh mắt ôn nhu của phu quân đang nhìn mình.

“Tướng công muốn ta trang điểm sao?” Thức Yến đột nhiên nhớ ra mình đã thành thân, chuyện sửa soạn này không phải do một mình y quyết định. Nếu như trượng phu thích phu lang mặc những trang phục mềm mại, hoặc cảm thấy phu lang trang điểm xinh đẹp dắt ra ngoài mới có mặt mũi, vậy y nhất định phải theo ý của trượng phu.

Hạ Việt cười lắc đầu: “Ta hi vọng Thức Yến là bởi vì mình nên mới trang điểm. Ngươi vốn dĩ đã rất đẹp rồi, ăn diện hay không cũng thế.”

Thức Yến nghe xong nhịn không được quay đầu đi, vành tai nhỏ phấn hồng rơi vào trong tầm mắt của Hạ Việt, bị hắn nhéo nhéo.

Hạ Việt kỳ thực có điểm muốn vẽ chân mày cho Thức Yến, hắn nhớ kỹ đã từng xem qua một câu thơ tả về điều này, muốn thử làm theo, bất quá nếu Thức Yến không có thói quen trang điểm, hắn cũng không miễn cưỡng. Dung mạo của Thức Yến vốn rất dễ nhìn, không cần son phấn.

Sau khi hai người chỉnh trang, dùng bữa sáng ở trong phòng xong, Hạ Việt liền dẫn Thức Yến đi mời rượu cha mẹ. Dọc đường đi, hắn quang minh chính đại nắm tay Thức Yến, một mặt là để trấn an đứa nhỏ này, mặt khác là làm để cho người nhìn.

Cho dù tất cả mọi người đều biết vị phu lang này không phải là do Vân gia đại thiếu gia tự chọn tới, cũng không thể để bọn họ nghĩ rằng Thức Yến không được sủng mà đâm ra coi thường y.

Thức Yến là của hắn, đời này đều là của hắn, hai người dù không phải người yêu thì cũng là người nhà, hắn nhất định phải che chở cho y.

Tâm tư của Hạ Việt biểu hiện rất rõ ràng, Vân lão gia và Vân phụ thân trông thấy nhất thanh nhị sở, cười híp mắt tiếp nhận Thức Yến kính rượu, an ủi y một lát, sau đó gọi quản gia dắt y đi tham quan chung quanh nhà. Thức Yến vừa rời đi, trong phòng chỉ còn lại một mình Hạ Việt, phụ huynh hai đời bốn người ngay lập tức chạy lên vây quanh Vân thiếu gia.

Hạ Việt nhất nhất nhìn kỹ mặt của mấy vị trưởng bối nhà mình, hắn có chút buồn cười, khẽ nghiêng đầu qua một bên, thoải mái cho bọn hắn nhìn.

Các vị phụ huynh: “…” Đứa nhỏ này.

Vân phụ thân nhìn Hạ Việt giả ngu, đơn giản mào đầu: “Cả ngày hôm qua ngươi đã vất vả rồi, hôm nay trong người thấy sao?”

“Không sao ạ, Thẩm đại phu hình như đổi thuốc cho ta rồi, nước tắm và cháo thuốc hôm qua đều rất hiệu quả. Người cũng đỡ đau nhức, sáng nay dậy sớm ta cũng không mệt.”

Tổ cha xót cháu, kéo hắn ngồi xuống ghế, nhìn chằm chằm tôn tử của mình từ trên xuống dưới từ trái qua phải. Hạ Việt ngoan ngoãn ngồi, sau đó nhìn ba người vẫn còn đang đứng trước mặt hắn, cười hỏi: “Phụ thân, cha, các ngươi và tổ phụ tổ cha cùng nhau vây bắt ta không cho ta về phòng chỉ để hỏi thăm sức khỏe của ta thôi à?”

“…Ngươi thừa biết chúng ta muốn hỏi cái gì cơ mà, ai bảo ngươi không chịu nói?” Vân phụ thân bực bội, cũng không thèm quanh co nữa, “Thức Yến hài tử kia, tối qua ngươi cũng gặp y rồi. Ngươi có hỏi chuyện của y chưa?”

Vân phụ thân nói xong, nhìn Hạ Việt rất bình tĩnh gật đầu, tựa hồ không có gì bất mãn, y lúc này mới yên lòng, lại hỏi tiếp: “Ngươi nghĩ sao? Ta thấy ngươi rất che chở cho y, mặc dù hôn sự này là do chúng ta tự ý quyết định, nhưng bây giờ ngươi không cần phải lo lắng, cứ nói thật cho chúng ta biết, ngươi… có bất mãn với y không?”

“Tại sao?” Hạ Việt nghiêng đầu, “Có cái gì bất mãn? Thức Yến tốt lắm.”

Hạ Việt nhìn cha, rồi lại quay qua nhìn tổ cha, hắn bỗng giật mình: “Cha đã sớm biết tình huống của Thức Yến rồi đúng không?”

Vân phụ thân gật đầu: “Đã sớm nghe nói. Kỳ thực trước đó cho dù ngươi không bị bệnh thì ta cũng muốn để ngươi đi làm quen với Thức Yến một chút, nhưng lại sợ ngươi nghĩ cha giới thiệu cho ngươi khanh quan nhà họ Bạch là để ép ngươi kế thừa nghiệp ủ rượu, cho nên cha quyết định không kể cho ngươi nữa.”

Chợt nhớ tới Vân Hạ Việt kiếp trước tựa hồ không muốn kế thừa sự nghiệp gia tộc lắm, Hạ Việt có chút giật mình. Đúng vậy, Bạch gia chuyên môn trồng lúa bán cho Vân gia ủ rượu, nếu hai nhà kết thân, cuộc hôn nhân này sẽ mang lại nhiều lợi ích cho nghiệp cất rượu của Vân gia.

Nghĩ vậy, Hạ Việt bỗng dưng cảm thấy rất may mắn, may là mình cùng Thức Yến thành thân, nếu là Vân Hạ Việt kia, chỉ sợ hắn đối với Thức Yến sẽ có mâu thuẫn tâm lý.

Thức Yến vốn khéo léo hiểu chuyện, cho dù có bị trượng phu lãnh đạm cũng sẽ không oán trách a, mặt y không biểu hiện cảm xúc được, người khác cũng không phát hiện, vậy y đại khái cũng chỉ có thể đau khổ một mình.

May là người tỉnh lại, lấy Thức Yến là hắn của kiếp này, chứ không phải là Vân Hạ Việt của kiếp trước.

 

Hạ Việt còn đang âm thầm cảm khái, đột nhiên nhíu mày lại, hắn quay sang nhìn Vân phụ thân gặng hỏi: “Cha, chẳng lẽ cha thấy Thức Yến bị như vậy nên mới tìm y để xung hỉ cho ta sao?”

Nếu như cha cho rằng Thức Yến bên ngoài không ai muốn, thấy y tính tình nhu thuận, không dám phản kháng nên mới đi hỏi Thức Yến có nguyện ý tiến vào cửa Vân gia hay không. Nếu thật sự là như thế, cho dù người kia là cha của Hạ Việt, hắn cũng sẽ không cho phép y khi dễ Thức Yến.

Vân phụ thân nhìn nhi tử nhà mình trên mặt mang theo địch ý không rõ, không nhịn được phì cười. Hạ Việt ngơ ngác, thấy tổ cha đứng cạnh cũng đang cười trộm, phụ thân và tổ phụ còn dùng ánh mắt mờ ám nhìn mình, chính hắn cũng không khỏi cảm thấy trên mặt có chút nóng lên. Thế nhưng hắn vẫn cảm giác là mình làm đúng a, bảo vệ vợ thì làm sao, chẳng phải là điều nên làm sao?

“Tiểu tử ngốc, cha ngươi làm sao sẽ khi dễ Thức Yến a.” Vân lão gia vẫn luôn không lên tiếng cuối cùng cũng mở miệng, “Lúc đó, trong thành có rất nhiều khanh quan, cha ngươi đi hỏi từng người một, cũng có vài khanh quan có ngày sinh hợp với ngươi, nhưng nguyện ý gả về Vân gia xung hỉ thì chỉ có một mình Thức Yến.”

“Cho nên…” Vân lão gia nhìn thẳng vào Hạ Việt: “Ngươi tuyệt đối không được bạc đãi y.”

Hạ Việt nở nụ cười, hắn đón nhận ánh mắt của phụ thân, nghiêm túc đáp.

“Phụ thân yên tâm, tuyệt đối sẽ không.”

Vân lão gia cũng cười vỗ vỗ vai Hạ Việt vai, Hạ Việt ở lại nói chuyện với tổ phụ, tổ cha và cha mình một lúc sau đó mới quay về.

Những ngày sau đó, Hạ Việt đi đâu Thức Yến đi đấy, hầu như từng giây từng phút hai người đều dính cùng một chỗ.

Nhiệm vụ xoa bóp tay chân mỗi ngày cho Hạ Việt được Vân phụ thân giao hết cho Thức Yến, y rất chăm chỉ chịu khó đi theo Thẩm đại phu học. Bởi vì nước tắm thảo dược có hiệu quả rất lý tưởng nên Thẩm đại phu để Hạ Việt mỗi ngày ngâm hai lần, sáng và tối, không cần phải châm cứu nữa. Sau khi thành thân, lúc Hạ Việt tắm cũng không cần gọi hạ nhân,  cần gì đã có Thức Yến bên cạnh hầu hạ. Lúc hắn ngâm mình, Thức Yến cũng có thể thuận tiện xoa bóp cho hắn.

Lúc đó, Hạ Việt lần đầu tiên ý thức được một vấn đề, tuy Thức Yến thoạt nhìn cũng là nam, lại còn là phu lang của mình, hắn lại cứ thế mà cởi sạch sẽ để Thức Yến đỡ vào bồn tắm.

Thức Yến châm nước ấm vào bồn, im lặng ngồi sau lưng xoa bóp mấy huyệt vị ở vai và đầu cho hắn, thẳng đến khi Thức Yến cúi xuống bóp tay cho Hạ Việt, hắn mới chú ý tới vành tai đỏ ửng của tiểu phu lang nhà mình.

Hạ Việt lúc này mới có chút trách tự trách mình quá trì độn, tuy nói là phu phu, thế nhưng cả hai còn chưa viên phòng, đây là lần đầu tiên Thức Yến nhìn thấy cơ thể của trượng phu, đương nhiên là xấu hổ a. Mình lại còn thản nhiên ở trong bồn mở chân thả lỏng, tuy rằng nước rất sâu lại pha thảo dược tối màu, nhưng cũng không phải là không thể nhìn thấy gì bên dưới.

Nam nhân mặc quần áo tử tế, lôi kéo tiểu hài tử nhà mình ly khai phòng tắm, dọc đường đi phải kiếm đủ mọi đề tài trên trời dưới đất để di dời lực chú ý của y, hơn nửa ngày mới dỗ cho hai tai nhỏ hết đỏ.

Sau đó mỗi khi phải ngâm thuốc, Hạ Việt lại mặc chiếc khố hắn chế tạm vào đi tắm. Đời trước làm người hiện đại đã quen mặc quần lót, đời này lại để Tiểu Hạ Việt lắc tới lắc lui giữa hai chân rất khó chịu, lại không có cảm giác an toàn, cuối cùng hắn bèn dùng một khối vải trắng thật dài, dựa theo trí nhớ tự quấn mình lại, mặc định là quần lót. Chính hắn cũng biết cái này rất khác so với khố bình thường, thế nhưng lúc Thức Yến hỏi thì hắn vẫn trả lời là mình mặc khố.

Ngoại trừ mỗi ngày tắm nước thảo dược, món cháo thuốc Hạ Việt ăn hôm thành thân cũng đã trở thành món chính của hắn. Bởi vì sợ đói nên hắn một ngày ăn tới bốn cữ, cháo không đắng, nhưng ngày này qua ngày nọ đều ăn cháo ít nhiều lắm Hạ Việt thấy ngán. Thức Yến biết nên gần đây muốn nấu cho hắn chút canh ăn kèm để thay đổi khẩu vị.

Đối với cái dạ dày ba năm liền chưa từng ăn cơm bình thường phải cẩn thận đối đãi, Hạ Việt cũng chỉ có thể ăn một ít thức ăn lỏng. Thức Yến rất cẩn thận, mỗi lần chuẩn bị nấu đều chạy sang hỏi Thẩm đại phu, rất sợ nguyên liệu nấu ăn mình chọn làm mất công hiệu của thuốc.

Hạ Việt thấy Thức Yến vì mình dụng tâm như vậy, trong lòng vô cùng ấm áp, cũng không ghét uống cháo nữa, trái lại mỗi lần đều rất chờ mong sau khi ăn xong Thức Yến nhà hắn sẽ bưng lên món gì.

Tình trạng đau nhức trên người Hạ Việt nay đã khá hơn nhiều. Thẩm đại phu khuyên hắn nên hoạt động tay chân nhiều một chút, vì vậy Hạ Việt sau khi ăn xong sẽ cùng Thức Yến tản bộ trong sân nhà.

Bình thường bọn họ cơ bản chỉ đi lại trong chính viện, ngẫu nhiên sẽ đi tới hoa viên, sau đó Hạ Việt sẽ muốn vào thư phòng. Thức Yến ôm đến một chậu than, cùng hắn ngồi trong thư phòng đọc sách, thỉnh thoảng giúp hắn xoa bóp tay chân.

Hạ nhân Vân gia mỗi ngày đều nhìn thấy thiếu gia và thiếu phu nhân có đôi có cặp, đều nghĩ đôi phu phu này đúng là cảm tình tốt. Tuy rằng thiếu phu nhân trên mặt không lộ vẻ gì, lúc đầu cảm thấy y có hơi khó gần, thế nhưng thiếu gia luôn cười nói chuyện với thiếu phu nhân, mỗi một câu của người kia y đều đáp lại, không hề có lệ chút nào.

Mấy hạ nhân từng phục vụ thiếu phu nhân cũng bảo Thức Yến kỳ thật rất dễ nói chuyện, cũng không lên mặt đành hanh với bọn họ. Vì vậy, nếu nhìn kỹ thiếu phu nhân cũng không cảm thấy y lạnh như băng, người ta chỉ là ít cười đấy thôi.

 

Ngay chỗ bờ tường, Hạ Việt thừa dịp Thức Yến đi đổi than trốn sau nhà kho bên cạnh nghe trộm mấy người hầu nói chuyện, lộ ra nụ cười hài lòng. Hắn vừa định trở về hành lang chờ Thức Yến lại bị hạ nhân tìm đến, bảo rằng Vân lão gia gọi hắn đến chính đường.

Hạ Việt ngẫm nghĩ một lúc vẫn nghĩ không ra vì sao phụ thân đột nhiên lại tìm hắn, đành gọi hạ nhân kia nói Thức Yến về phòng trước. Hạ Việt phủi phủi vệt vôi dính vào áo, xoay người bước đi.

 

3 thoughts on “[Si tửu] Chương 6

  1. Cám ơn chủ nhà đã edit. Ta có chút xíu góp ý, về xưng hô như đã giới thiệu lúc đầu, người sinh ra HV là cha, ng kia là phụ thân. Nhưng trong truyện ta cứ thấy lúc đặt trong câu để gọi thì ghi là “Vân phụ thân” như thế rất dễ bị lẫn lộn, chủ nhà nếu có thể thì nên chỉnh cách gọi khác như là “Vân cha” chẳng hạn, … Như thế sẽ ít bị lẫn lộn hơn. Mấy cái chỗ đó ta phải đọc rất nhiều lần mới phân biệt được là ai đang nói.

    Liked by 1 person

    • Cảm ơn người đẹp đã ghé nhà Mị chơi ❤ ❤ <3. Còn về chuyện xưng hô thì nhà Hạ Việt khá đặc thù, vì chỉ có duy nhất gia đình này trong truyện gọi ngôi thứ 3 của Vân phụ thân là "lão gia", còn gọi Vân cha là "phụ thân", đấy là ý của tác giả nên tớ k dám tự chỉnh, mong bạn thông cảm nha.

      Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s